Nghị định số 55/1999/NĐ-CP do Chính phủ ban hành hướng dẫn thi hành một số điều của Pháp lệnh về người tàn tật. Nghị định này quy định chi tiết các chính sách bảo vệ, chăm sóc, trợ giúp y tế, giáo dục, dạy nghề, tạo việc làm và bảo trợ xã hội đối với người tàn tật, nhằm tạo điều kiện tối đa để họ hòa nhập cộng đồng.
Phạm vi và đối tượng áp dụng
Nghị định áp dụng đối với người tàn tật là công dân Việt Nam, bao gồm cả các đối tượng đặc thù như thương binh, bệnh binh, người bị tai nạn lao động hoặc bệnh nghề nghiệp. Ngoài ra, người tàn tật là người nước ngoài và người Việt Nam định cư ở nước ngoài đang sinh sống, làm việc tại Việt Nam cũng được hưởng một số quyền lợi y tế, phục hồi chức năng và văn hóa theo quy định.
Quyền lợi và chính sách hỗ trợ chung dành cho người tàn tật
- Được cơ quan y tế hướng dẫn chi tiết về chăm sóc sức khỏe, phục hồi chức năng và sử dụng các dụng cụ chỉnh hình phù hợp.
- Được tiếp nhận các nguồn trợ giúp nhân đạo từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước.
- Được quyền thành lập, gia nhập và tham gia hoạt động trong các tổ chức xã hội, hiệp hội sản xuất, kinh doanh của người tàn tật theo quy định pháp luật.
- Được các trung tâm dịch vụ việc làm hỗ trợ miễn phí hoặc giảm phí khi có nhu cầu hướng nghiệp, tư vấn nghề, học nghề và tìm kiếm việc làm.
- Được ưu tiên vay vốn với lãi suất ưu đãi theo quy định của pháp luật trong trường hợp tự tạo việc làm hoặc làm việc tại nhà.
- Được tạo điều kiện thuận lợi nhất để tham gia các hoạt động văn hóa, thể dục thể thao và tiếp cận, sử dụng các công trình công cộng.
- Đối với thương binh, bệnh binh và người hưởng chính sách như thương binh: Bên cạnh các quyền lợi chung của người tàn tật, nhóm đối tượng này tiếp tục được hưởng đầy đủ các chế độ ưu đãi theo Pháp lệnh ưu đãi người có công.
- Đối với người lao động bị tàn tật do tai nạn lao động hoặc bệnh nghề nghiệp: Được hưởng chế độ bảo hiểm xã hội theo quy định hiện hành và các quyền lợi hỗ trợ y tế, việc làm, văn hóa của người tàn tật.
Chế độ trợ cấp xã hội và chi phí mai táng
Nghị định quy định mức trợ cấp thường xuyên tối thiểu từ ngân sách nhà nước dành cho các đối tượng người tàn tật nặng không có nguồn thu nhập, không nơi nương tựa hoặc gia đình nghèo không đủ khả năng chăm sóc:
- Trợ cấp tại cộng đồng: Mức trợ cấp do xã, phường quản lý là 45.000 đồng/người/tháng.
- Trợ cấp nuôi dưỡng tập trung: Mức trợ cấp tại các cơ sở bảo trợ xã hội của Nhà nước là 100.000 đồng/người/tháng.
- Đối với người tâm thần thể nặng: Trường hợp bệnh mãn tính, có hành vi nguy hiểm cho xã hội và đã qua điều trị dài ngày, khi chuyển vào cơ sở nuôi dưỡng tập trung của Nhà nước sẽ được hưởng mức trợ cấp 115.000 đồng/người/tháng.
- Hỗ trợ chi phí mai táng: Khi người tàn tật nặng đang hưởng trợ cấp tại xã, phường qua đời, Ủy ban nhân dân cấp xã có trách nhiệm hỗ trợ tổ chức mai táng với mức chi tùy thuộc vào khả năng ngân sách địa phương. Đối với người tàn tật chết tại cơ sở nuôi dưỡng tập trung, cơ sở sẽ tổ chức mai táng với mức chi do Ủy ban nhân dân cấp tỉnh quyết định.
Chính sách chăm sóc y tế và cấp phát dụng cụ chỉnh hình
- Khám, chữa bệnh miễn phí: Áp dụng đối với người tàn tật nặng không có nguồn thu nhập và không nơi nương tựa, người bị tâm thần phân liệt và người tàn tật thuộc diện hộ nghèo theo quy định về thu viện phí.
- Cấp chân tay giả và dụng cụ chỉnh hình miễn phí: Đối tượng được cấp không phải trả tiền (do ngân sách địa phương đài thọ) bao gồm người tàn tật nặng không thu nhập, không nơi nương tựa; người tàn tật nặng có người thân già yếu, gia đình nghèo; và trẻ em tàn tật dưới 15 tuổi thuộc hộ nghèo.
- Hỗ trợ chi phí dụng cụ chỉnh hình: Các đối tượng người tàn tật nghèo khác được ngân sách địa phương hỗ trợ 50% chi phí mua chân tay giả và dụng cụ chỉnh hình. Chuẩn nghèo do Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội quy định.
- Chế độ cho nhân viên chăm sóc: Nhân viên trực tiếp, thường xuyên chăm sóc người tàn tật nặng tại các cơ sở nuôi dưỡng tập trung của Nhà nước được hưởng phụ cấp đặc thù theo quy định (trong thời gian này không hưởng các phụ cấp khác).
Chính sách giáo dục, đào tạo nghề và giải quyết việc làm
- Miễn, giảm học phí: Người học nghề, học sinh, sinh viên là người tàn tật học tại các cơ sở dạy nghề, trường công lập được xét miễn hoặc giảm học phí, các khoản đóng góp, đồng thời được xét cấp học bổng và trợ cấp xã hội. Học sinh, sinh viên tàn tật tại các trường bán công, dân lập, tư thục cũng được hưởng chính sách miễn giảm học phí theo hướng dẫn liên bộ.
- Hỗ trợ học sinh tàn tật nội trú: Trẻ em tàn tật không nơi nương tựa học nội trú được miễn học phí, hưởng trợ cấp xã hội 100.000 đồng/tháng và được cấp sách vở, đồ dùng học tập phù hợp.
- Chế độ đối với giáo viên và cơ sở giáo dục chuyên biệt: Giáo viên trực tiếp giảng dạy tại các trường, lớp chuyên biệt dành cho người tàn tật được hưởng các chế độ ưu đãi như giáo viên trường công lập. Các tổ chức, cá nhân mở trường lớp từ thiện dạy chữ, dạy nghề cho người tàn tật được tạo điều kiện cấp phép hoạt động.
- Ưu đãi thuế: Các cơ sở dạy nghề nhận người tàn tật vào học và các cơ sở sản xuất, kinh doanh dành riêng cho người tàn tật được miễn, giảm thuế theo quy định.
- Tuyển dụng cán bộ, công chức: Các cơ quan hành chính nhà nước từ cấp huyện trở lên và các đơn vị sự nghiệp khi tuyển dụng mới phải thông báo công khai, không được từ chối nhận người tàn tật có đủ năng lực và đáp ứng tiêu chuẩn chức danh công việc (trừ trường hợp đặc thù do tính chất nghề nghiệp).
Trách nhiệm quản lý nhà nước và hoạt động của Quỹ nhân đạo
Nghị định phân công trách nhiệm cụ thể cho các Bộ, ngành và địa phương trong việc thực hiện chính sách đối với người tàn tật:
- Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội: Chịu trách nhiệm quản lý nhà nước chung; nghiên cứu, ban hành chính sách dạy nghề, việc làm, trợ giúp xã hội; quản lý các cơ sở điều dưỡng, phục hồi chức năng cho thương bệnh binh và các cơ sở bảo trợ xã hội khác.
- Bộ Y tế: Quản lý về chỉnh hình, phục hồi chức năng; phối hợp phân loại, phân hạng tàn tật; xây dựng chương trình chăm sóc sức khỏe ban đầu, phòng ngừa tàn tật và phục hồi chức năng dựa vào cộng đồng.
- Bộ Giáo dục và Đào tạo: Đào tạo giáo viên, biên soạn chương trình, giáo trình, sách giáo khoa chuyên biệt; cung ứng thiết bị dạy học phù hợp; chỉ đạo mạng lưới trường lớp giáo dục hòa nhập và chuyên biệt.
- Bộ Xây dựng và Bộ Giao thông vận tải: Xây dựng quy chuẩn, tiêu chuẩn thiết kế công trình công cộng, công sở, trường học, bệnh viện và phương tiện giao thông công cộng đáp ứng nhu cầu sử dụng tối thiểu của người tàn tật (đặc biệt là người tàn tật vận động và thị giác). Bộ Giao thông vận tải quy định việc miễn, giảm cước phí vận chuyển xe lăn, xe đẩy và ưu tiên khi đi tàu xe.
- Bộ Văn hóa - Thông tin: Tuyên truyền phòng ngừa tàn tật, phổ biến chính sách; xây dựng các chương trình truyền hình có thủ ngữ hỗ trợ người khiếm thính.
- Ủy ban nhân dân các cấp: Thực hiện quản lý nhà nước tại địa phương; thống kê số lượng, cơ cấu người tàn tật; tổ chức chi trả trợ cấp và vận động xã hội trợ giúp người tàn tật.
- Quỹ nhân đạo trợ giúp người tàn tật: Được thành lập ở cấp Trung ương (do Hội bảo trợ người tàn tật Việt Nam quản lý) và cấp tỉnh (do Chủ tịch UBND tỉnh thành lập và quản lý). Quỹ được sử dụng để nuôi dưỡng, mua dụng cụ chỉnh hình, hỗ trợ học nghề, tạo việc làm, cấp học bổng cho học sinh nghèo và giải quyết khó khăn đột xuất cho người tàn tật.
Hiệu lực thi hành
Nghị định 55/1999/NĐ-CP có hiệu lực thi hành sau 15 ngày kể từ ngày ký. Các quy định trước đây trái với Nghị định này đều bị bãi bỏ. Bộ trưởng, Thủ trưởng cơ quan ngang Bộ, Thủ trưởng cơ quan thuộc Chính phủ và Chủ tịch Ủy ban nhân dân các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương chịu trách nhiệm thi hành Nghị định này.
Để sử dụng toàn bộ tiện ích nâng cao của Hệ Thống Pháp Luật vui lòng lựa chọn và đăng ký gói cước.
| CHÍNH PHỦ | CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM |
| Số: 55/1999/NĐ-CP | Hà Nội, ngày 10 tháng 7 năm 1999 |
CHÍNH PHỦ
Căn cứ Luật Tổ chức Chính phủ ngày 30 tháng 9 năm 1992;
Căn cứ Pháp lệnh về người tàn tật ngày 30 tháng 7 năm 1998;
Theo đề nghị của Bộ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội,
NGHỊ ĐỊNH:
Người tàn tật còn sức khỏe và khả năng hoạt động, được hỗ trợ để học văn hóa, học nghề, tạo việc làm.
Người tàn tật nặng không có nguồn thu nhập và không nơi nương tựa; người tàn tật nặng tuy có người thân thích nhưng già yếu, gia đình nghèo không đủ khả năng kinh tế để chăm sóc; trẻ em tàn tật được Nhà nước và xã hội quan tâm chăm sóc và được trợ giúp xã hội theo quy định của Pháp lệnh về người tàn tật và của Nghị định này.
Người tàn tật được hưởng các quyền lợi sau:
1. Được cơ quan y tế hướng dẫn về chăm sóc sức khỏe, phục hồi chức năng, sử dụng các dụng cụ chỉnh hình;
2. Được hưởng sự trợ giúp của tổ chức, cá nhân trong nước và nước ngoài;
3. Được thành lập, gia nhập và hoạt động trong các tổ chức xã hội, các hiệp hội sản xuất, kinh doanh của người tàn tật theo quy định của pháp luật;
4. Khi có nhu cầu hướng nghiệp, tư vấn nghề, học nghề và tìm việc làm, thì được trung tâm dịch vụ việc làm giúp đỡ, giảm hoặc miễn phí dịch vụ; trong trường hợp tự tạo việc làm và làm việc tại nhà, thì được ưu tiên vay vốn với lãi suất ưu đãi theo quy định của pháp luật;
5. Được tạo điều kiện thuận lợi để tham gia hoạt động văn hóa, thể dục thể thao và sử dụng công trình công cộng.
1. Được khám, chữa bệnh tại các cơ sở y tế theo quy định tại khoản 1 Điều 10 của Pháp lệnh;
2. Được cơ quan y tế hướng dẫn về chăm sóc sức khỏe, phục hồi chức năng, sử dụng các dụng cụ chỉnh hình theo quy định tại khoản 2 Điều 11 của Pháp lệnh;
3. Được tạo điều kiện để tham gia hoạt động văn hóa, thể dục thể thao và sử dụng công trình công cộng.
NHỮNG QUY ĐỊNH VỀ TRỢ GIÚP NGƯỜI TÀN TẬT
a) Trợ cấp tại cộng đồng xã, phường quản lý bằng 45.000 đồng/người/ tháng;
b) Trợ cấp nuôi dưỡng tập trung tại cơ sở xã hội của Nhà nước bằng 100.000 đồng/người/tháng;
c) Đối với người tâm thần thể nặng, đã qua điều trị dài ngày, được cơ quan y tế có thẩm quyền giám định là mãn tính và có hành vi gây nguy hiểm cho xã hội, thì cơ quan y tế lập hồ sơ bệnh án theo quy định, chuyển đến cơ sở xã hội nuôi dưỡng tập trung người tâm thần của Nhà nước, mức trợ cấp bằng 115.000 đồng/người/tháng.
2. Trường hợp người tàn tật nặng, đang hưởng trợ cấp xã hội, thuộc diện xã, phường quản lý mà bị chết, thì ủy ban nhân dân xã, phường có trách nhiệm hỗ trợ tổ chức mai táng và quyết định mức chi phí theo khả năng của địa phương; trường hợp người tàn tật nặng, đang được nuôi dưỡng tập trung tại cơ sở xã hội của Nhà nước mà bị chết, thì cơ sở xã hội tổ chức mai táng, mức chi phí do ủy ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương quyết định.
Bộ Y tế phối hợp với Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội và Bộ Tài chính hướng dẫn mức miễn giảm phí về khám, chữa bệnh cho người tàn tật, trừ những người tàn tật đã được các cơ quan đoàn thể, tổ chức xã hội cấp thẻ bảo hiểm y tế nhân đạo họăc được tổ chức quốc tế tài trợ.
a) Người tàn tật nặng, không có nguồn thu nhập và không nơi nương tựa; người tàn tật nặng, tuy có người thân thích nhưng già yếu, gia đình nghèo không đủ khả năng kinh tế để chăm sóc; trẻ em tàn tật dưới 15 tuổi nhưng gia đình nghèo được cấp chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình không phải trả tiền do ngân sách địa phương đài thọ.
b) Những người tàn tật nghèo khác được hỗ trợ từ ngân sách địa phương 50% tiền mua chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình.
Chuẩn mực nghèo do Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội quy định.
2. Liên Bộ Y tế, Lao động - Thương binh và Xã hội và Tài chính quy định thủ tục cấp chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình; chế độ tiền ăn, tiền thuốc tại các cơ sở chỉnh hình và phục hồi chức năng, tiền xe đi lại của người tàn tật; thời hạn sử dụng các loại chân tay giả, dụng cụ chỉnh hình.
Điều 9. Nhân viên được giao nhiệm vụ thường xuyên, trực tiếp chăm sóc người tàn tật nặng trong các cơ sở nuôi dưỡng tập trung do Nhà nước quản lý, được hưởng phụ cấp theo quy định tại khoản 4 Điều 12 của Pháp lệnh về người tàn tật. Trong thời gian hưởng chế độ theo quy định này thì không được hưởng các chế độ phụ cấp khác.
Học sinh, sinh viên là người tàn tật trong các trường bán công, dân lập, tư thục cũng được hưởng chế độ xét giảm hoặc miễn học phí, theo hướng dẫn của Bộ Tài chính và Bộ Giáo dục và Đào tạo.
2. Giáo viên trực tiếp giảng dạy ở các trường, lớp chuyên biệt bao gồm các trường dạy văn hóa, dạy nghề dành riêng cho người tàn tật, được hưởng chế độ ưu đãi như chế độ áp dụng đối với giáo viên trong các trường công lập theo quy định hiện hành của Nhà nước.
3. Tổ chức, cá nhân mở trường, lớp từ thiện dạy văn hóa, dạy nghề dành riêng cho người tàn tật, được chính quyền địa phương sở tại tạo thuận lợi cho việc cấp phép hoạt động. Cơ sở dạy nghề thu nhận người tàn tật vào học nghề, cơ sở sản xuất, kinh doanh dành riêng cho người tàn tật được giảm, miễn thuế theo quy định hiện hành của Nhà nước.
Tổ chức, đơn vị nhận nguồn tài trợ có trách nhiệm chuyển đầy đủ, trực tiếp nguồn tài trợ đến đối tượng được trợ giúp.
TRÁCH NHIỆM CỦA CÁC CƠ QUAN NHÀ NƯỚC
2. Bộ Y tế có trách nhiệm quản lý nhà nước về chỉnh hình, phục hồi chức năng; phối hợp với Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội quy định việc phân loại, phân hạng tàn tật; xây dựng và thực hiện chương trình chăm sóc sức khỏe ban đầu để phòng ngừa tàn tật, chương trình phục hồi chức năng cho người tàn tật dựa vào cộng đồng phù hợp với khả năng, trình độ phát triển kinh tế và khoa học, kỹ thuật của đất nước; tổ chức và quản lý các cơ sở điều dưỡng phục hồi chức năng, các trung tâm chỉnh hình phục hồi chức năng, hệ thống phục hồi chức năng trong các bệnh viện đa khoa, chuyên khoa.
3. Bộ Giáo dục và Đào tạo có trách nhiệm đào tạo giáo viên và biên soạn chương trình, giáo trình sách giáo khoa áp dụng cho học sinh là người tàn tật; phối hợp với Bộ Y tế biên soạn chương trình đào tạo cán bộ chuyên ngành phục hồi chức năng, giáo trình y học phục hồi chức năng trong các trường trung học, đại học y; cung ứng các thiết bị dạy học cho giáo viên và phương tiện học tập thích hợp với từng loại tàn tật cho học sinh là người tàn tật; tổ chức mạng lưới trường, lớp với những điều kiện cần thiết để có thể thu nhận trẻ em tàn tật học theo hướng giáo dục hòa nhập; chỉ đạo việc mở lớp, tuyển sinh, dạy và học, chế độ sinh hoạt ở các trường, lớp chuyên biệt cho người tàn tật.
4. Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông vận tải và các Bộ, ngành có liên quan xây dựng quy hoạch, các tiêu chuẩn về xây dựng các công trình công cộng, bệnh viện, trường học, công sở, phương tiện phục vụ giao thông công cộng đáp ứng nhu cầu sử dụng tối thiểu của người tàn tật, trước hết là người tàn tật vận động và người tàn tật thị giác, đặc biệt là ở các thành phố và đầu mối giao thông quan trọng theo quy định tại Điều 26 của Pháp lệnh về người tàn tật.
Bộ Giao thông vận tải quy định chế độ ưu tiên khi đi tàu xe công cộng và giảm, miễn cước phí, miễn phí vận chuyển xe lăn, xe đẩy phục vụ sự di chuyển áp dụng cho người tàn tật.
5. Bộ Văn hóa - Thông tin và các cơ quan thông tin đại chúng có kế hoạch tuyên truyền, phổ biến rộng rãi các biện pháp phòng ngừa tàn tật, chính sách, chế độ của Nhà nước đối với người tàn tật, việc trợ giúp người tàn tật tại cộng đồng; xây dựng và truyền thông các chương trình, các tác phẩm văn học, nghệ thuật có ý nghĩa giáo dục về người tàn tật, các chương trình bằng thủ ngữ trên vô tuyến truyền hình; tạo điều kiện để người tàn tật tham gia các hoạt động văn hóa phù hợp với khả năng và sức khỏe.
6. Các Bộ, ngành khác có trách nhiệm tổ chức thực hiện việc bảo vệ, chăm sóc người tàn tật theo chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Bộ, ngành.
Bộ Tài chính chủ trì, phối hợp với Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội hướng dẫn các địa phương, Bộ, ngành về việc lập kế hoạch và dự toán nói trên.
Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương thành lập và quản lý ''Quỹ nhân đạo trợ giúp người tàn tật'' ở địa phương.
2. ''Quỹ nhân đạo trợ giúp người tàn tật'' được sử dụng trong việc nuôi dưỡng, mua dụng cụ chỉnh hình, học nghề, tạo việc làm, giải quyết khó khăn đột xuất, hỗ trợ xây dựng khu vui chơi giải trí cho người tàn tật, hỗ trợ học bổng cho học sinh là người tàn tật nghèo.
Kinh phí trợ giúp người tàn tật, ''Quỹ nhân đạo trợ giúp người tàn tật'' phải bảo đảm chi đúng mục đích; thu chi và quyết toán theo quy định hiện hành về tài chính; chịu sự kiểm tra, thanh tra của các cơ quan tài chính.
3. Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội chủ trì, phối hợp với Ban Tổ chức - Cán bộ Chính phủ xây dựng, trình Thủ tướng Chính phủ ban hành Quy chế tổ chức và hoạt động của ''Quỹ nhân đạo trợ giúp người tàn tật''.
Điều 19. Nghị định này có hiệu lực thi hành sau 15 ngày kể từ ngày ký.
Những quy định trước đây trái với Nghị định này đều bãi bỏ.
| Phan Văn Khải (Đã ký) |
- 1Chỉ thị 03/2006/CT-BGTVT về tăng cường thực hiện chính sách trợ giúp người tàn tật trong ngành Giao thông Vận tải do Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải ban hành
- 2Quyết định 239/2006/QĐ-TTg Phê duyệt Đề án trợ giúp người tàn tật giai đoạn 2006 - 2010 do Thủ tướng Chính phủ ban hành
- 3Nghị định 28/2012/NĐ-CP hướng dẫn Luật người khuyết tật
- 1Chỉ thị 03/2006/CT-BGTVT về tăng cường thực hiện chính sách trợ giúp người tàn tật trong ngành Giao thông Vận tải do Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải ban hành
- 2Quyết định 239/2006/QĐ-TTg Phê duyệt Đề án trợ giúp người tàn tật giai đoạn 2006 - 2010 do Thủ tướng Chính phủ ban hành
- 3Luật Tổ chức Chính phủ 1992
- 4Nghị định 12/CP năm 1995 ban hành Điều lệ Bảo Hiểm Xã Hội
- 5Nghị định 81-CP năm 1995 hướng dẫn Bộ Luật lao động về lao động là người tàn tật
- 6Pháp lệnh người tàn tật năm 1998
- 7Thông tư 13/2000/TT-BLĐTBXH hướng dẫn Nghị định 55/1999/NĐ-CP quy định chi tiết thi hành Pháp lệnh về người tàn tật do Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội ban hành
- 8Thông tư 17/2002/BTCCBCP hướng dẫn chế độ phụ cấp phục vụ đối với nhân viên được giao nhiệm vụ thương xuyên, trực tiếp chăm sóc người tàn tật nặng trong các cơ sở nuôi dưỡng tập trung của Nhà nước do Ban Tổ chức, cán bộ Chính phủ ban hành
Nghị định 55/1999/NĐ-CP thi hành Pháp lệnh người tàn tật
- Số hiệu: 55/1999/NĐ-CP
- Loại văn bản: Nghị định
- Ngày ban hành: 10/07/1999
- Nơi ban hành: Chính phủ
- Người ký: Phan Văn Khải
- Ngày công báo: Đang cập nhật
- Số công báo: Số 31
- Ngày hiệu lực: 25/07/1999
- Ngày hết hiệu lực: 01/06/2012
- Tình trạng hiệu lực: Kiểm tra
